Tình yêu bất kể ở đâu hay thời nào cũng không bao giờ nhẹ nhàng, và Jane cũng chỉ ở lại Venice một mùa hè 1955 mà thôi. Nào, hãy cùng khám phá bộ phim Summertime (1955) cùng Dydaa nhé!

Họ cũng đã có một mùa hè đáng nhớ bên nhau (nhưng vui hay buồn thì đọc hết bài nha ^^)
- “…Em vẫn mơ mộng sẽ gặp được người đàn ông: trẻ trung, giàu có, dí dỏm, thông minh, và dĩ nhiên – chưa có vợ.“
- “Còn anh à? Anh chỉ là một người bán đồ cổ. Không còn trẻ, không giàu có, không hóm hỉnh, không xuất chúng, và tất nhiên – đã có vợ.“
Trước ánh nhìn và lời lẽ đầy bản năng của Renato, cô dần buông lòng và bước chân vào mối quan hệ với một người đàn ông đã có vợ.
- “Em giống như một đứa trẻ đang đói được cho ăn món ravioli.“
- “‘Không,’ em nói, ‘Em muốn bít tết.’“
- “Em yêu à, em đang đói mà. Hãy ăn đĩa ravioli đó đi.”

Renato, một người đàn ông quyến rũ đã rót vào tai Jane những lời trên, khi Jane đang cố gắng chống trả cơn say mãnh liệt bằng hàng rào yếu ớt mà cô đã tự dựng lên để chống lại anh ta.
Liệu khát khao yêu đương có gấp gáp như một bữa ăn để lấp đầy chiếc bụng đói?
Jane Hudson – một quý cô đi tìm phần đời chưa kịp sống, đến từ Ohio – dành dụm nhiều năm để thực hiện chuyến đi trong mơ đến Venice.
Venice không làm Jane thất vọng, nó đã lặng lẽ “chơi khăm” và Jane thì sập không kịp chống.
Tại Piazza San Marco, khi cô đưa máy quay lên, tiếng máy lách cách đã khiến một người đàn ông ngồi phía sau chú ý. Renato, người đàn ông đó chỉ thấy gót chân và bờ vai của Jane, nhưng hình ảnh này lại quá vừa với sự trống rỗng trong lòng anh ta.

Và tình yêu đến với Jane.
Nhưng mọi thứ rơi vỡ khi Jane phát hiện “đứa cháu” giúp việc trong cửa hàng đồ cổ của Renato thực chất là con trai anh – và anh là người đã có vợ, nhưng không còn sống chung.
Nhưng rồi Jane cũng lao đến với Renato như cách người ta chạm vào ổ điện: biết là sẽ giật, mà vẫn tò mò đưa tay thử.
Vài ngày sau, Jane chợt tỉnh ngộ và quyết định chấm dứt cuộc tình này.
Jane Hudson (Katharine Hepburn) – Người phụ nữ mộng mơ nhưng lý trí

Jane là một người phụ nữ Mỹ đã bước qua tuổi thanh xuân, sống lặng lẽ ở Akron, Ohio, luôn thể hiện mình với những bộ váy gọn gàng, tinh tế, cổ áo cao và những chuỗi ngọc trai dịu dàng như chính cô vậy.
Jane đến Venice một mình, mang theo khao khát đã giấu kín quá lâu: được yêu, được rung động, được sống thật một lần, dù chính cô luôn cố giả vờ mình không cần những điều ấy.
Hành trình cảm xúc của Jane đã biến đổi như thế nào?
*Khởi đầu – Jane cô đơn, dè dặt, khao khát được yêu thương nhưng đã quá quen với việc kìm nén cảm xúc.

Ngày đầu tiên đặt chân đến Venice, cô ra quảng trường Piazza San Marco. Ánh mắt cô rạng rỡ nhưng chỉ giữ được trong tích tắc. Bởi xung quanh cô là những cặp đôi trẻ tuổi hạnh phúc, những chàng trai đuổi theo những cô gái.
Jane lặng người.
Sự hào hứng tắt dần sau lớp vỏ tự trấn an. Cô cầm máy quay tiếp, nhưng ánh mắt thì trống rỗng – Jane đang học cách tỏ ra ổn trong sự cô đơn.

Và chính ở ngày đầu tiên đến Venice, ánh mắt Renato đã chạm vào Jane không phải vì nhan sắc – mà là vì sự lẻ loi tỏa ra lặng lẽ.
Sự cô đơn có một ma lực rất riêng – nó khiến người khác muốn bước lại gần, hoặc… quay đi.
Một cảnh khác càng xót xa hơn: Jane hẹn một cặp đôi trong khách sạn ra quảng trường. Nhưng thay vì chờ họ thật lòng, cô lặng lẽ úp ghế bên cạnh, đẩy tách trà vào vị trí chiếc ghế trống – như thể có 1 người đã đến, để giả vờ rằng mình không cô đơn.

Một hành động nhỏ, nhưng phản chiếu cả cuộc đời khao khát được yêu thương nhưng đã quá quen với việc sống mà không ai kề bên.
*Giai đoạn yêu – Jane gặp Renato, cô rung động. Nhưng đồng thời cũng bị giằng xé giữa lý trí và cảm xúc: giữa những chuẩn mực đạo đức mà cô tin tưởng, và sự cuốn hút mãnh liệt dành cho người đàn ông đã có vợ (dù anh ta đang ly thân).
*Lúc kết thúc – Jane chọn giữ lấy phẩm giá của mình. Cô rời đi, không bước vào một mối tình dang dở.
Renato de Rossi (Rossano Brazzi) – Người đàn ông sống theo bản năng
Renato là một người đàn ông Ý đứng tuổi quyến rũ, lãng mạn đầy chất Ý, chủ một tiệm đồ cổ nhỏ ở Venice.
Anh từng trải, đã có vợ nhưng ly thân, và đang sống cuộc đời bình lặng, pha chút cô đơn giữa thành phố lãng mạn.
Dòng chảy nội tâm của Renato đã kéo anh ta đi ra sao?
Renato đã quen với lối sống ở Venice, nơi đầy rẫy những mối quan hệ ngắn ngủi, khi mà nguyên tắc xã hội không ràng buộc ai.

Ôi bác đẹp trai thế này thì cô nào chả mê =)))))
Khi nhìn thấy Jane – một người phụ nữ Mỹ đơn độc và dè dặt – anh bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên và ánh mắt thèm được yêu thương của cô.

Là một người buôn bán tự tin, và từng trải qua nhiều va chạm cuộc sống, Renato chủ động tiếp cận, kiên nhẫn thuyết phục Jane buông bỏ những nguyên tắc để sống thật với cảm xúc.
Với anh, yêu là điều tự nhiên, không cần chờ đợi hay điều kiện hoàn hảo.
Renato đã dùng hình ảnh món ăn – cụ thể là ravioli và beefsteak – như một ẩn dụ để thể hiện cách anh ta nhìn nhận về tình yêu. Trong đó:
- Ravioli chính là anh ta: không trẻ, không giàu, không dí dỏm, không xuất sắc, đã có vợ, nhưng vẫn là một người đàn ông, vẫn có thể mang lại sự sẻ chia và yêu thương.
- Beefsteak là hình ảnh mà Jane, hay nói rộng ra là những người phụ nữ luôn mơ tới: tình yêu hoàn hảo, người đàn ông “đúng chuẩn”, được công nhận, danh chính ngôn thuận, sạch sẽ về tình trạng hôn nhân.
Câu nói “Em yêu à, em đang đói mà. Hãy ăn đĩa ravioli đó đi.” không đơn thuần là dụ dỗ. Nó là cách Renato gỡ bỏ lớp lý trí phòng vệ của Jane, và kêu gọi cô chấp nhận một tình yêu không hoàn hảo, nhưng thật, gần gũi, và đang hiện hữu trước mặt.
Summertime

Cũng cần thấy rằng Renato không hẳn vô lý. Trong mắt anh, khát khao được yêu – nhất là khi cô đơn lâu ngày – là một nhu cầu tự nhiên như cái đói. Mà đã đói thì tại sao lại từ chối một món ăn đang có sẵn trước mặt, dù không phải “cao lương mỹ vị”?
Đây là một cách nhìn rất bản năng, rất nam tính và có phần theo chủ nghĩa tự nhiên. Anh ta thẳng thắn, gần như hoang dã – và vì thế hấp dẫn, nhưng cũng gây tranh cãi.
Renato sẵn sàng giữ Jane ở lại, nhưng anh cũng không ép buộc khi cô quyết định rời đi. Anh tiễn cô bằng cách giơ cao chùm hoa gardenia ở sân ga – một cử chỉ vừa nhẹ nhàng, vừa buồn bã, vừa đầy chân thành.
Nếu bạn đã quen với tiết tấu nhanh của phim hiện đại, với cao trào, drama, rồi twist nối twist – thì bộ phim này có thể khiến bạn thấy… hơi chậm. Nhưng hãy kiên nhẫn. Đừng vội tua.
Summertime là bộ phim khiến bạn suy ngẫm về yêu và sự buông tay
Jane rời đi, đâu phải vì tình cảm đã nguội lạnh, mà bởi cô hiểu: Yêu một người chưa bao giờ là đủ nếu tình yêu ấy chẳng thể bước ra ánh sáng.
Không một lời hứa, không một danh phận, không ánh sáng công khai, không quyền ghen tuông hay đòi hỏi.
Jane tỉnh táo đủ để hiểu: Nếu ở lại, cô sẽ sống một cuộc đời trong bóng tối. Lặng lẽ. Tạm bợ. Là “ai đó” của người đàn ông ấy, chứ không bao giờ là “người phụ nữ của anh ta”.
Summertime (1955)
Jane không chọn điều đó.
Đã quá nửa đời người, Jane hiểu sự lãng mạn không thể là lý do để đánh mất lòng tự trọng:
“Một tình yêu chẳng có tương lai rõ ràng, không nền tảng vững chắc, khó có khả năng tiến tới… thì dù đẹp đến đâu, cũng là một chiếc váy đắt tiền không có dịp để mặc.”
Hình ảnh Jane ngồi một mình với chiếc đầm đen cúp ngực, khăn voan trắng hờ hững vắt qua vai, khẽ lồng vào một sợi choker ngọc trai nhỏ xinh, tất cả đều rất vừa đủ – nền nã, tiết chế mà vẫn kiêu hãnh.

Hình ảnh này thể hiện đúng như bản tính của cô: Một người phụ nữ thanh lịch luôn giữ mình trước cám dỗ, luôn chọn lý trí trước đam mê, ngay cả khi trái tim đã chạm đến giới hạn cuối cùng của rung động.
Việc Jane rời đi khi kỳ nghỉ chưa kết thúc là hành động của một người phụ nữ biết rõ giá trị của mình – và không sẵn sàng đổi nó chỉ để níu kéo những đêm ngắn ngủi với một người đàn ông đã chọn lối sống thuận tiện cho riêng mình.
Một điều khác khiến Summertime trở nên mê hoặc không chỉ dừng lại ở câu chuyện tình lãng mạn và góc máy lộng lẫy của Venice. Mà còn là thời trang – chính xác hơn là phong cách của Jane, một biểu tượng cho vẻ thanh lịch của phụ nữ những năm 1950.
Xuyên suốt bộ phim, không chỉ Jane mà các phụ nữ khác vào thời điểm đó đều xuất hiện với những chiếc đầm cổ sơ-mi, váy midi, áo tay bồng, thắt lưng bản nhỏ… mọi chi tiết đều toát lên vẻ kín đáo mà duyên dáng.






Đới với Jane, mỗi bộ trang phục được chọn kỹ lưỡng để phản chiếu nội tâm đang giằng xé của cô: vừa tự do, vừa dè dặt, vừa mạnh mẽ, vừa mềm yếu.
Và bạn có để ý không? Trong hầu hết các phân cảnh – từ khi cô ngồi cà phê, dạo phố, đến lúc ngồi ban công nhìn ra Venice – luôn có sự hiện diện của… ngọc trai.
Khi là vòng cổ đơn giản, khi là chiếc vòng tay trắng muốt, khi là hoa tai nhỏ xinh, ngọc trai không quá nổi bật nhưng luôn ở đó – như một phần tất yếu trong thẩm mỹ của người phụ nữ thanh lịch thời ấy. Nhẹ nhàng, nền nã, không phô trương – mà vẫn đủ sức ghi dấu.
70 năm đã trôi qua, nhưng hình ảnh Jane với mái tóc vấn gọn, chiếc đầm midi khẽ bay trong gió Venice, và chuỗi ngọc trai tĩnh lặng, thanh thoát vẫn còn sức ám ảnh dịu dàng đến lạ. Jane đã sống hết mình theo một cách rất riêng – biết mình là ai, biết điều gì là đủ, và biết rời đi đúng lúc.
Còn bạn thì sao? Nếu hôm nay Venice gửi đến bạn một “Renato” – bạn sẽ từ chối như Jane, hay liều một phen như thể đó là mùa hè cuối cùng trong đời? Hãy bình luận cho Dydaa biết nhé!




